
HQVN - Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chỉ diễn ra một lần nhưng dư âm của nó có thể theo ta suốt chặng đường dài của cuộc sống. Với tôi, ngày nhận tin đỗ Học viện Hải quân chính là một ngày như thế.
5 năm trôi qua, hôm nay, tôi đã tốt nghiệp Học viện Hải quân, trở thành thuyền trưởng con tàu chiến đấu thuộc Quân chủng Hải quân và thường xuyên thực hiện nhiệm vụ trên vùng biển Trường Sa. Thế nhưng mỗi khi con tàu rời bến, giữa mênh mông biển trời, tôi vẫn nhớ về ngày biết mình đã đỗ vào ngôi trường hằng mơ ước.
Ngày ấy nhận được tin báo đỗ đại học, nhiều lần tôi kiểm tra đi, kiểm tra lại thông tin vì sợ mình nhìn nhầm. Khi đã chắc tên mình có trong danh sách trúng tuyển Học viện Hải quân, một niềm vui khó tả trào lên, tôi chạy về báo tin cho gia đình. Bố mẹ nhìn tôi, nụ cười xen lẫn niềm xúc động bởi đó không chỉ là niềm vui vì con đã thi đỗ, mà còn là niềm vui khi thấy đứa con của mình bắt đầu bước vào một hành trình mới.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác của ngày hôm ấy. Tâm trí tôi chỉ toàn những hình ảnh con tàu lướt sóng, màu áo người chiến sĩ hải quân và vùng biển xanh rộng lớn. Tôi đã từng mơ mình được đứng trên một con tàu, đi qua các vùng biển của Tổ quốc. Nhưng tôi chưa thể hình dung giấc mơ đó sẽ đưa mình đi xa đến đâu.

Những năm tháng học tập, rèn luyện đầy thử thách tại Học viện Hải quân đã cho tôi câu trả lời. Tôi đã học cách sống trong môi trường kỷ luật, cách làm việc tập thể; học khối kiến thức lý luận, cơ sở cơ bản, kỹ thuật chuyên ngành, thực tập… Có lẽ chính những buổi huấn luyện mệt mỏi, những đêm ôn luyện căng thẳng, những lần nhớ nhà da diết đã tôi luyện từ một thanh niên trở thành người sĩ quan hải quân hôm nay.
Ngày tốt nghiệp Học viện Hải quân, đứng trong hàng ngũ sĩ quan trẻ, tôi nhớ về ngày nhận tin đỗ năm xưa. Một chặng đường đã khép lại, nhưng một hành trình lớn hơn lại bắt đầu.
Giờ đây, tôi đã là thuyền trưởng của một con tàu chiến đấu. Công việc đưa tôi nhiều lần ra Trường Sa, nơi biển trời Tổ quốc trải rộng tới tận chân trời. Có những ngày biển êm, con tàu lặng lẽ vượt sóng. Cũng có những ngày biển động, sóng to, gió lớn làm con tàu rung lắc, cả đêm không ngủ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu sâu sắc hơn trách nhiệm của một người chỉ huy và niềm tin của đồng đội.
Và mỗi ngày, tôi luôn biết ơn gia đình đã tin tưởng, biết ơn mái trường đã rèn luyện, biết ơn đồng đội đã cùng tôi đi qua tháng ngày gian khó. Hơn hết, tôi tự hào vì năm ấy mình đã lựa chọn con đường này.
Con tàu vẫn đang hướng về phía trước. Biển Trường Sa vẫn xanh, trời vẫn rộng. Phía trước chắc chắn còn nhiều nhiệm vụ, đầy thử thách nhưng thẳm sâu trong tâm trí tôi vẫn vẹn nguyên niềm vui của ngày nhận tin đỗ đại học. Đôi khi, một hành trình lớn lao của cuộc đời lại bắt đầu từ một khoảnh khắc rất giản dị: một tin báo đỗ, một nụ cười của cha mẹ và một ước mơ tuổi trẻ.
Phương Thúy
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
bhqdt@baohaiquanvietnam.vn