
Sáng đầu tuần, bác Trung, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã đến trụ sở từ sớm. Đang ngồi thư thái đọc báo thì cậu Nam là cán bộ Đoàn thanh niên gõ cửa rồi rảo chân tiến lại, nói to:
- Bác ơi, bác xem này! Bà con vùng biên giới đời sống còn khó khăn mà lại xây cái trường học ở xã Si Pa Phìn (tỉnh Điện Biên) to đùng, hoành tráng. Trên mạng nhiều người bàn tán, bảo là lãng phí đấy bác ạ!
Bác Trung dõi theo những dòng chữ trên mạng xã hội từ chiếc điện thoại Nam giơ ra, thong thả nhấp ngụm trà rồi hỏi:
Thế theo cháu, trường ở vùng cao, vùng biên giới thì phải thế nào? Phải tranh tre nứa lá, phải dột nát, tuềnh toàng thì mới đúng à?

Trường tiểu học và THCS Lý Tự Trọng tại xã biên giới Đắk Búk So, H.Tuy Đức, Đắk Nông (cũ), nay là tỉnh Lâm Đồng. Ảnh minh họa: thanhnien.vn
Nam gãi đầu ấp úng:
- Thì... cháu không bảo phải dột nát. Nhưng xây to đẹp, hiện đại quá, như trường quốc tế thế kia thì có thật cần thiết không? Nếu bớt tiền đó để chia cho dân xây, sửa nhà và mua gạo, mua áo ấm thì có phải thiết thực hơn không?
Bác Trung đặt tờ báo xuống bàn, giọng nghiêm nghị:
- Cháu à, cái tư duy “chia gạo, chia áo” ngắn hạn lắm. Cháu có biết Si Pa Phìn là ở đâu không? Là biên giới, là "phên giậu" quốc gia đấy! Những kẻ gõ bàn phím bình luận thiếu tầm nhìn kia có biết việc quan trọng nhất để xóa đói, giảm nghèo là phải trang bị tri thức, nâng cao trình độ cho người dân, nghĩa là cung cấp cho bà con "cần câu" chứ không phải cho "con cá"? Có trường học nội trú khang trang thì thầy và trò vùng cao sẽ được ăn nghỉ, học tập tại trường, không phải lội suối băng rừng vất vả đến lớp thì mới yên tâm dạy tốt, học tốt chứ!
Thấy Nam im lặng lắng nghe, bác Trung nói tiếp:
- Cháu biết không, đây là công trình đầu tiên hiện thực hóa chủ trương của Bộ Chính trị về việc đầu tư xây dựng 248 trường phổ thông dân tộc nội trú liên cấp tại các xã biên giới đất liền đấy! Có thể khẳng định, đây là chủ trương rất đúng đắn.
Nam tròn mắt ngạc nhiên:
- Tận 248 trường cơ ạ? Cháu tưởng chỉ xây một cái thôi chứ?
- Đấy là cái nguy hiểm của tin giả, tin xấu độc đó. Đảng ta xác định giáo dục là quốc sách hàng đầu. Nhất là đối với vùng biên, chăm lo giáo dục không chỉ để nâng cao dân trí, phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội mà còn là kế sách giữ nước.
Chỉ tay về tấm bản đồ hành chính treo trên tường, giọng bác Trung tâm huyết:
- Cháu thử nghĩ xem, muốn giữ biên cương thì phải giữ được dân. Muốn dân bám bản, bám biên thì phải lo cho họ sinh kế và quan trọng nhất là tương lai con em họ. Nếu trường lớp tạm bợ, con em thất học thì cái nghèo, cái đói và các tệ nạn xã hội, tà đạo sẽ bủa vây. Khi đó, lòng dân không yên, biên giới làm sao vững? Vì thế, đầu tư cho sự nghiệp "trồng người" là sự đầu tư căn cơ, chiến lược và sinh lời nhất, sao gọi là lãng phí được? Các đối tượng thù địch tung tin xuyên tạc, nhảm nhí thế mà cháu cũng tin à?
Nam cúi mặt, vẻ ngượng ngùng:
- Bác phân tích thấu đáo thế thì cháu mới hiểu ra. Lần sau thấy thông tin kiểu này, cháu sẽ “lọc” ngay ạ!
Theo QĐND điện tử
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
bhqdt@baohaiquanvietnam.vn