Nỗi nhớ mùa Đông

HQVN -

Khi những cơn gió từ phía Bắc tràn về mang theo cái rét cắt da cắt thịt, mây xám cũng theo về che kín cả khoảng trời xanh. Con phố nhỏ nằm im lìm, núp dưới những cây bàng già cỗi, cành nhánh khẳng khiu trơ trọi, cánh đồng hoang oải gió, thỉnh thoảng xuất hiện đốm lửa nhỏ của những cậu bé chăn trâu đốt lên để sưởi ấm cùng nhau…

Ấy là khi mùa Đông đã về…

 Mùa Đông-hai tiếng đó gợi lại cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm. Ai đã từng trải qua những mùa Đông trong quãng thời gian của đời mình mới cảm nhận hết được từng cung bậc cảm xúc khi mỗi khi gió Đông về gõ cửa. Và mỗi khi xa quê, ta lại càng nhớ và yêu thương hơn cái cảnh sắc và những người thân yêu đang đẫm mình trong cái giá rét của mùa Đông ở quê nhà.

Với những người lính quê ở miền Bắc đang học tập, công tác, sinh sống tại các đơn vị phía Nam, đặc biệt là những người lính đảo Trường Sa thì cái khoảng thời gian này bắt đầu gợi lên trong lòng họ nỗi nhớ mùa Đông, nhớ quê hương da diết. Và mỗi khi nghe đài báo gió mùa, những người con của miền Bắc đang ở giữa Trường Sa nắng cháy lại không khỏi nhớ về mùa Đông quê nhà. Biết bao kỷ niệm, những hình ảnh của người thân, của anh em, bạn bè, của gia đình, làng xóm lại có dịp ùa về xao xuyến, nao nao.

Đêm trên đảo, anh em trong phân đội chúng tôi quây quần trong căn phòng nhỏ, xung quanh ầm ào tiếng sóng. Câu chuyện của chúng tôi xoay quanh những kỷ niệm về mùa Đông quê nhà.

Anh Thái kể anh nhớ nhất là hình ảnh người mẹ của mình. Bố anh mất sớm, mình mẹ tảo tần nuôi mấy chị em anh đi qua những mùa Đông khốn khó. Những mùa Đông ấy lạnh lắm, trời rét và mưa, những cơn mưa cứ rả rích đêm ngày. Ngày ngày mẹ anh vẫn gánh hàng đi chợ. Mưa không đủ để làm ướt hẳn người mẹ nhưng mưa làm bước chân mẹ chênh vênh. Đường làng trơn, mẹ cứ bấm bước đi về từng ngày như thế để nuôi các con ăn học nên người.

Minh-cậu chiến sĩ là người thành phố. Cậu ta có người yêu là cô bạn học phổ thông thuở nào. Minh kể, mới mùa Đông năm ngoái hai đứa còn mặc đồ rét dày cộp dắt nhau đi xem phim, đi dạo phố, ghé vào hàng ngô nướng thơm lừng cả một góc phố để ăn. Những lúc đó cảm thấy mùa Đông sao mà đáng yêu, mà ám áp, mà hạnh phúc đến thế!

Còn tôi, tôi nhớ mùa Đông với biết bao cảm xúc mênh mang. Mùa Đông của tôi là hình ảnh hai mẹ con lội ruộng cấy lúa trong cái rét tê người. Nhà chỉ có hai chị em, chị gái lấy chồng ở xa. Cha tôi không được khỏe nên việc đồng áng đều do hai mẹ con tôi đảm nhận. Tôi nên duyên với Na, cô gái xã bên trong một lần về phép cũng vào dịp mùa Đông. Mười năm trôi qua, chúng tôi đã có  hai con, cũng ngần ấy thời gian, Na thay tôi tần tảo việc nhà…

Giữa đảo xa nắng cháy, anh em chúng tôi vẫn từng ngày phấn đấu vươn lên như những cây phong ba tràn đầy niềm tin và sức sống. Sau những khoảng thời gian học tập, huấn luyện, căng mình giữ đảo, chúng tôi lại hướng về hậu phương, nơi đó bây giờ đang mưa dầm, gió bấc, những người thân yêu đang dầm mình trong cái rét ngọt của mùa Đông. Nghĩ về đó để thấy xa xôi thêm gần lại, nhớ về đó để thấy mùa Đông những ấm áp, yêu thương…

 Lam Giang

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về baohaiquandientu1@gmail.com