
HQ Online - Lần đầu tiên tôi đón Tết xa nhà, giữa trùng khơi mênh mông của đặc khu Trường Sa. Nếu ở đất liền, những ngày này hẳn tôi đang cùng mẹ dọn dẹp lại căn nhà nhỏ, cùng cha treo cành đào trước ngõ, thì nơi đầu sóng ngọn gió này, tôi và đồng đội lại tất bật chuẩn bị một cái Tết rất khác, giản dị mà thiêng liêng đến lạ.
Con tàu rời Quân cảng Cam Ranh vào những ngày cuối tháng Chạp. Biển mùa này không quá dữ dội, nhưng đủ để người lính trẻ như tôi thấm thía thế nào là vị mặn của gió, là nhịp chòng chành của sóng. Đêm đầu tiên trực gác giữa biển, tôi ngước nhìn bầu trời đầy sao. Ở nơi xa xôi ấy, tôi chợt nghĩ đến gia đình mình, nghĩ đến cái Tết đoàn viên đang đến rất gần. Nỗi nhớ nhà len lỏi trong tim, nhưng trên tất cả là niềm tự hào khi được khoác lên mình màu áo lính hải quân, được góp phần canh giữ từng tấc biển thiêng liêng của Tổ quốc.

Cán bộ, chiến sĩ đảo Nam Yết trang trí phòng đón xuân
Những ngày giáp Tết trên đảo không có chợ hoa tấp nập, không có tiếng xe cộ rộn ràng. Thay vào đó là màu xanh của bàng vuông, của phong ba bám rễ giữa cát san hô trắng xóa. Chúng tôi cùng nhau trang trí hội trường, dựng cây nêu, treo cờ Tổ quốc đỏ thắm. Cành đào đất liền được gửi ra theo những chuyến tàu, nâng niu như mang theo hơi ấm quê nhà. Có đơn vị còn khéo léo làm hoa mai, hoa đào bằng giấy màu. Giữa mênh mông biển cả, những cánh hoa ấy bỗng trở nên rực rỡ lạ thường.
Tết ở Trường Sa vẫn đủ đầy hương vị truyền thống. Bánh chưng được gói từ những bàn tay rắn rỏi của lính đảo. Lá dong, gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn… tất cả đều được chuẩn bị chu đáo từ đất liền chuyển ra. Ngày cận Tết, chúng tôi quây quần bên nồi bánh chưng nghi ngút khói. Gió biển thổi lồng lộng, nhưng câu chuyện về quê hương, về người thân khiến không khí trở nên ấm áp. Có đồng chí quê tận miền Trung, năm nay lỡ hẹn với bữa cơm tất niên của gia đình; có người vừa cưới vợ chưa đầy tháng đã lên đường làm nhiệm vụ. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều chung một niềm tin: Giữ vững chủ quyền biển đảo là giữ bình yên cho triệu mái nhà sum họp.
Khoảnh khắc giao thừa trên đảo là ký ức tôi sẽ không bao giờ quên. Khi tiếng chuông đồng hồ điểm 0 giờ, chúng tôi đứng nghiêm dưới cột cờ, hướng về lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Giữa tiếng sóng vỗ và tiếng gió rì rào, bài Quốc ca vang lên hùng tráng. Tôi cảm nhận rõ nhịp tim mình hòa cùng nhịp đập của biển trời.

Hát bên cột mốc chủ quyền Trường Sa
Sau lễ chào cờ đầu năm, chúng tôi nhận những cuộc gọi chúc Tết từ đất liền. Sóng điện thoại chập chờn, tiếng được tiếng mất, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng mẹ nghẹn ngào qua máy, tôi đã thấy lòng mình đầy ắp yêu thương. Mẹ bảo cả nhà rất tự hào về tôi. Cha chỉ nói ngắn gọn: “Con yên tâm làm nhiệm vụ.” Những lời giản dị ấy trở thành động lực để tôi vững vàng hơn giữa trùng khơi.
Ngày mồng Một, chúng tôi tổ chức chúc Tết, thăm hỏi nhau như một gia đình lớn. Có cả những em nhỏ, những hộ dân sinh sống trên đảo đến chung vui. Tiếng cười giòn tan hòa cùng tiếng sóng biển. Tôi chợt nhận ra, hóa ra Tết không chỉ là sum họp dưới một mái nhà, mà còn là cảm giác được sống trong tình yêu thương và trách nhiệm.
Buổi chiều đầu năm, tôi ra đứng gác ở mũi đảo. Mặt trời từ từ lặn xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả khoảng biển rộng. Xa xa, những con tàu vẫn bền bỉ hành trình. Tôi hiểu rằng, giữa bao la sóng nước, sự hiện diện của chúng tôi nơi đây chính là lời khẳng định mạnh mẽ về chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Mỗi cái Tết ở Trường Sa là một lần thử thách lòng người, nhưng cũng là một lần tôi trưởng thành hơn.
Lần đầu đón Tết ở Trường Sa, tôi học được cách gác lại nỗi nhớ riêng để đặt tình yêu lớn hơn vào trái tim mình – tình yêu biển đảo, tình yêu đất nước. Mai này, dù còn nhiều mùa xuân nữa phải xa nhà, tôi tin mình vẫn sẽ vững vàng. Bởi giữa mênh mông biển cả, tôi đã tìm thấy niềm tự hào của một người lính hải quân – tự hào được canh giữ mùa xuân cho Tổ quốc từ nơi đầu sóng ngọn gió.
Khánh Duy
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
bhqdt@baohaiquanvietnam.vn