
HQ Online - Mùa xuân đến với Trường Sa không ồn ào, náo nhiệt như nơi đất liền. Ở đây, Tết Dương lịch chỉ là một dấu mốc lặng lẽ giữa mênh mang biển trời, nhưng lại mang theo hơi thở rất riêng của mùa xuân – dịu dàng, bền bỉ và thấm sâu vào lòng người lính biển.
Những ngày cuối năm, gió biển vẫn thổi đều, mặn mòi. Sóng không đổi màu, vẫn xanh thẳm như bao ngày. Nhưng trong ánh mắt anh em chiến sĩ, mùa xuân đã về từ lúc nào không hay. Đó là khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên cột mốc chủ quyền, đỏ hơn trong nắng sớm. Là khi những chậu mai, chậu quất được chăm chút cẩn thận, dù đất đảo ít ỏi, nước ngọt quý như vàng. Mỗi nụ hoa hé nở là một niềm vui nhỏ, giản dị mà ấm áp.
Tết Dương lịch nơi Trường Sa không có pháo hoa rực rỡ, không có phố phường đông đúc. Bữa cơm cuối năm của lính đảo chỉ là những món quen thuộc, thêm chút bánh kẹo từ đất liền gửi ra. Nhưng bữa cơm ấy đầy ắp tiếng cười. Anh em ngồi quây quần, kể cho nhau nghe chuyện gia đình, chuyện làng quê, chuyện những mùa xuân đã qua. Có người nhớ mẹ, nhớ dáng cha cặm cụi bên vườn. Có người nhớ con thơ chưa kịp gọi tròn tiếng “ba”. Nỗi nhớ ấy lặng lẽ, không ồn ào, nhưng đủ sâu để khiến mỗi người càng thêm vững vàng trong tay súng.

Chiến sĩ đảo Sinh Tồn Đông trang bí chuẩn bị đón mùa xuân mới
Đêm giao thừa Dương lịch, biển yên hơn thường ngày. Trăng treo cao, ánh bạc trải dài trên mặt nước. Ca trực vẫn diễn ra như bao đêm khác. Người lính đứng gác giữa trời xuân, lắng nghe tiếng sóng như nhịp thở của Tổ quốc. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như chậm lại. Giữa bao la biển trời, người lính hiểu rõ hơn ý nghĩa của hai chữ “giữ gìn”. Giữ từng tấc đất, sải biển, từng hòn đảo. Giữ sự bình yên để mùa xuân nơi đất liền được trọn vẹn.
Mùa xuân Trường Sa không có sắc đào hồng thắm, nhưng có màu xanh của cây bàng vuông bền bỉ trước gió mặn. Không có tiếng chuông nhà thờ, nhưng có tiếng kẻng báo thức, báo ca trực đều đặn. Chính những điều tưởng chừng khô khan ấy lại tạo nên bản nhạc xuân rất riêng – bản nhạc của kỷ luật, trách nhiệm và tình đồng đội.
Tết Dương lịch cũng là lúc những con tàu từ đất liền ghé thăm đảo. Những cái bắt tay siết chặt, những lá thư nhà được trao tận tay, mang theo hơi ấm quê hương. Có chiến sĩ đọc thư mà mắt đỏ hoe, rồi vội quay đi lau nhanh giọt nước mặn không biết là mồ hôi hay nước mắt. Nhưng ngay sau đó, nụ cười lại nở. Bởi ở nơi đầu sóng ngọn gió này, mỗi người lính đều hiểu mình đang là mùa xuân của biển đảo.
Mùa xuân nơi Trường Sa không chỉ là sự chuyển mình của đất trời, mà còn là sự lớn lên trong tâm hồn người lính. Qua mỗi cái Tết xa nhà, họ học cách yêu thương sâu sắc hơn, sống trách nhiệm hơn. Xuân đến rồi xuân đi, biển vẫn ở đó, đảo vẫn ở đó và người lính vẫn đứng nơi tuyến đầu, lặng thầm canh giữ chủ quyền của Tổ quốc.
Khi Tết Dương lịch trôi qua, Trường Sa lại trở về nhịp sống thường ngày. Nhưng dư vị mùa xuân vẫn còn đọng lại, trong ánh mắt kiên cường, trong bước chân vững chãi, trong niềm tin lặng lẽ mà bền bỉ. Mùa xuân ấy không chỉ thuộc về Trường Sa, mà thuộc về cả Tổ quốc, được gìn giữ bằng trái tim và tuổi trẻ của những người lính biển nơi đầu sóng.
Phương Thúy
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
bhqdt@baohaiquanvietnam.vn