
HQ Online - Đêm qua, tôi đã không đi hết trận đấu.Không phải vì hết yêu, mà vì cảm xúc đã vượt quá sức chịu đựng. Những phút cuối hiệp hai, khi U23 Việt Nam chỉ còn mười người, tôi cảm thấy rõ sự nhỏ bé của mình trước màn hình. Mười chiến binh áo đỏ co cụm, cạn dần sức lực, chống đỡ từng đợt tấn công như sóng tràn bờ của mười một cầu thủ Hàn Quốc - mạnh mẽ, bài bản, lạnh lùng.
Tôi tắt tivi khi hiệp phụ thứ nhất vừa bắt đầu. Không giận dữ, không trách móc. Chỉ là một nỗi cay đắng lặng lẽ: cay đắng của người đã chuẩn bị tinh thần cho một cái kết buồn, và không đủ bản lĩnh để nhìn nó đến cùng.
Năm giờ sáng thứ Bảy. Chuông báo thức vang lên giữa một giấc ngủ chập chờn. Tôi chồm dậy, mắt nhắm mắt mở, mở báo mạng như một phản xạ. Trong lòng chỉ thầm mong: nếu thua, xin đừng thua quá cách biệt. Để những gì đã diễn ra đêm qua vẫn còn nguyên giá trị.
Nhưng dòng tít hiện lên khiến tôi sững người. Không phải Việt Nam thua mấy bàn. Mà là Việt Nam giành chiến thắng trên chấm luân lưu, đoạt huy chương Đồng.

Quốc Việt mang về bàn mở tỷ số cho U23 Việt Nam
Tôi bật tivi, xem lại hai hiệp phụ. Dẫu đã biết trước kết quả, tôi vẫn hồi hộp từng phút. Không phải vì sợ thua nữa, mà vì tôi muốn nhìn thật kỹ: bằng cách nào những chàng trai ấy đã đứng vững? Từng bước chạy nặng nề, từng pha bóng là một lần chịu đau, chịu đựng, chịu đến tận cùng. Không còn đẹp, chỉ còn thật.
Rồi loạt luân lưu bắt đầu. Đến khi Thanh Nhàn hoàn thành cú sút thứ bảy, mang về chiến thắng không thể ngọt ngào hơn, thì trong lòng tôi nghẹn ắng. Một cảm giác dâng lên rất nhanh, rất mạnh, không kịp gọi tên. Nước mắt trào ra lúc nào không hay.
Tôi nhìn thấy cầu thủ trẻ quỳ xuống hôn lên lá cờ Tổ quốc trên ngực trái. Một khoảnh khắc rất ngắn, rất khẽ, nhưng đủ khiến tim người xem run lên. Và tôi rưng rưng. Nước mắt vì quá thương cảm, thương những thân hình trẻ tuổi đã bị vắt cạn đến giọt sức lực cuối cùng.
Nước mắt vì quá cảm phục, cảm phục một tinh thần không chịu buông tay, ngay cả khi đã ở thế yếu nhất. Và nước mắt vì quá đỗi tự hào, tự hào vì trong màu áo ấy, trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ một điều rất quen thuộc mang tên Việt Nam.
Huy chương họ mang về là Đồng. Nhưng trận đấu này đã vượt xa một cuộc tranh hạng. Nó không còn là bóng đá thuần túy, mà là một kỳ tích thầm lặng của ý chí: bị dồn ép, bị nghi ngờ, bị đặt vào thế không ai dám tin, nhưng vẫn đứng vững đến giây cuối cùng.
Tôi hiểu rằng mình vừa chứng kiến một chiến thắng không đo bằng kim loại treo trên cổ, mà bằng thứ ánh sáng lặng lẽ, bền bỉ, rất lâu sau vẫn còn ấm trong tim người xem.
Đồng trên sân cỏ. Và vàng, không phô trương, không lấp lánh, nằm ở trong tim.
Trí Dũng
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
bhqdt@baohaiquanvietnam.vn