
HQ Online - Chiều cuối năm ở đơn vị hải quân luôn mang một màu nắng rất riêng. Nắng không còn gay gắt như những ngày hạ, cũng không hẳn dịu dàng như đầu xuân, mà ánh lên một thứ vàng hanh hao, trải dài trên mặt biển lấp lánh. Gió từ khơi xa thổi vào mang theo vị mặn nồng, quấn quýt quanh những dãy nhà doanh trại sơn màu xanh. Tiếng sóng vỗ đều vào mạn tàu như nhịp thở của biển, trầm ổn mà sâu thẳm.
Ở nơi đầu sóng ngọn gió này, những người lính hải quân vẫn tất bật chuẩn bị đón Tết. Cán bộ, chiến sĩ cùng nhau lau lại boong tàu, sơn sửa từng lan can, cột cờ. Lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật trong gió biển, nổi bật giữa nền trời trong xanh. Có người cẩn thận gói từng cành mai, cành đào từ đất liền gửi ra; có người tỉ mỉ bày mâm ngũ quả, dù trái cây không đủ đầy như ở quê nhà. Tết nơi đảo xa không ồn ào, không pháo hoa rực rỡ, nhưng ấm áp bằng sự sẻ chia và tình đồng đội.

Hoàng hôn trên đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi). Ảnh: Duy Khánh
Chiều xuống chậm hơn trên biển. Mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa, từ từ lặn xuống phía đường chân trời, nhuộm hồng cả khoảng không mênh mang. Đứng trên boong tàu, người lính trẻ hướng mắt về phía đất liền. Ở nơi ấy, có mái nhà nhỏ nép bên rặng tre, có mẹ đang loay hoay gói bánh chưng, có cha cặm cụi sửa lại bàn thờ gia tiên, có em thơ ríu rít đếm từng ngày mong anh về. Tất cả hiện lên rõ ràng trong ký ức, như thể chỉ cần đưa tay ra là chạm tới.
Nhưng khoảng cách giữa biển và bờ không thể đo bằng tầm mắt. Nó được đo bằng những đêm trực gác, bằng những chuyến hải trình dài, bằng cả nỗi nhớ lặng thầm cất giấu trong tim. Nỗi nhớ ấy không làm người lính yếu lòng, mà trở thành điểm tựa. Mỗi khi nghĩ đến gia đình, quê hương, anh lại thấy lòng mình vững vàng hơn, như con tàu có la bàn định hướng giữa trùng khơi.
Trong phòng sinh hoạt chung, anh em quây quần bên nhau, cùng gói bánh chưng. Lá dong được chuyển ra từ đất liền, không nhiều nhưng đủ để mỗi người có một chiếc bánh của riêng mình. Bàn tay quen cầm súng nay thoăn thoắt xếp lá, đổ gạo, đặt miếng thịt, buộc lạt. Tiếng cười vang lên xua đi cái mặn mòi của gió biển. Họ kể cho nhau nghe về quê hương: Người miền Trung kể chuyện lũ lụt qua đi, người miền Tây nhắc mùa nước nổi, người miền Bắc nói về rét ngọt cuối đông. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép của đất nước, cùng hội tụ nơi đầu sóng.
Có những người lính đã nhiều năm không được đón giao thừa bên gia đình. Họ quen với cảm giác nghe tiếng chuông chùa vọng lại qua sóng radio, quen với việc gọi điện về nhà khi tín hiệu cho phép. Đầu dây bên kia, giọng mẹ run run: “Ở ngoài đó có lạnh không con?” Một câu hỏi giản dị mà chứa đựng biết bao yêu thương. Người lính cười, nói rằng mình vẫn khỏe, biển yên, sóng lặng. Anh giấu đi những đêm gió lớn, những ca trực dài, chỉ giữ lại niềm vui để gửi về đất liền.
Chiều cuối năm, khi ánh đèn trên đảo bắt đầu sáng lên, biển trở nên thăm thẳm. Xa xa, ánh đèn tàu cá của ngư dân lập lòe như những vì sao rơi xuống mặt nước. Người lính hiểu rằng sự bình yên của những con tàu kia, của những làng chài ven biển, của hàng triệu mái ấm đang chuẩn bị đón xuân, có phần đóng góp thầm lặng của mình và đồng đội. Nghĩ vậy, lòng anh ấm lại.
Tết ở đơn vị không có đầy đủ hương vị như ở nhà, nhưng lại có một hương vị rất riêng: Hương vị của trách nhiệm và tự hào. Khi thời khắc giao thừa đến gần, cả đơn vị tập trung dưới cột cờ. Quốc kỳ tung bay trong gió đêm, tiếng chúc Tết vang lên rộn rã. Họ siết chặt tay nhau, trao nhau những cái ôm thật nhanh rồi trở về vị trí trực sẵn sàng. Bởi với người lính hải quân, xuân không chỉ là sum họp, mà còn là canh giữ biển trời cho Tổ quốc.
Chiều cuối năm khép lại bằng một đêm đầy sao. Trên nền trời bao la, những vì sao lấp lánh như ánh mắt của quê hương dõi theo người lính nơi đảo xa. Và trong tiếng sóng vỗ miên man, họ thầm hứa với lòng mình: Dù còn bao mùa xuân nữa phải đón Tết xa nhà, vẫn sẽ vững vàng tay lái, chắc tay súng. Bởi phía sau lưng họ là gia đình, là quê hương, là cả một đất nước đang chờ bình minh của năm mới.
Khánh Hưng
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
bhqdt@baohaiquanvietnam.vn