Cảm ơn mẹ-mùa Vu Lan

HQVN -

Chiều muộn, con cùng đồng đội tuần tra trên đảo, giữa biển xanh, cát trắng và trời cao vời vợi, trong con bỗng bật lên câu hát: Một bông hồng cho anh. Một bông hồng cho em... cho những ai, cho những ai đang còn mẹ...

Con lặp lại lời bài hát khi hình ảnh mẹ ùa về trong lòng con.

Ngày xưa, mẹ là cô thiếu nữ nết na, siêng năng, xinh đẹp, lại là con nhà khá giả nên được nhiều người để ý. Nhưng mẹ chỉ muốn... đi bộ đội. Bà ngoại khóc nhiều. Mẹ vẫn lên đường. Khi xuất ngũ, mẹ được đơn vị cử đi học ngành y nhưng mẹ từ chối vì không muốn xa gia đình.

Duyên phận đưa bố con đến với mẹ. Mẹ lấy bố con đồng nghĩa chấp nhận khó khăn, vất vả vì nhà ông bà nội con lúc đó nghèo lắm. Vì lý do khách quan, bố và mẹ xa nhau trong ba năm. Khi ấy mẹ chỉ nặng 38 kg. Mọi khó khăn mình mẹ gánh chịu, mọi tủi cực cũng mình mẹ vượt qua. Một tay mẹ nuôi anh chị con mà không lời than thở. Mẹ quyết chờ chồng đằng đẵng dù người này người kia để ý mẹ.

Rồi bố con về, mẹ vui sướng lẫn giận hờn, rồi mẹ dần tăng cân. Sau một năm bố về con chào đời. Những thách thức mới lại kéo đến khi sức khỏe của bố con không được tốt, mẹ phải cáng đáng hầu hết việc nhà, còn phải sang xã bên làm thuê lấy gạo.

Bố bị bệnh dạ dày, con nhỏ nhất nhà nên được ăn cơm trắng, anh chị con phải ăn cơm độn, còn mẹ chỉ ăn qua loa miếng cơm cháy hay cái bánh sắn rồi vội đi làm. Vì nhà nghèo, anh chị của con phải nghỉ học giữa chừng. Mẹ buồn nhiều nhưng không nói! Con là út nên được cưng chiều cho bằng bạn bằng bè. Hiểu điều ấy nên con cố gắng học.

Con học giỏi, cả nhà tự hào lắm! Con không lấy đó làm kiêu mà càng phấn đấu. Mẹ cũng không bao giờ lấy việc con được nhiều giải thưởng để làm chủ đề trong các câu chuyện với mọi người. Mẹ rất ít nói về mình, càng không bao giờ khen con trước mặt người khác.

Rồi con thi đỗ vào Học viện Hải quân. Ngày con nhập trường, bố mẹ tiễn con bằng nồi cơm nếp nấu bằng gạo nếp mẹ mới gặt, một nải chuối bố mới cắt ngoài vườn hôm qua. Tiễn con, mẹ không khóc mà bố lại khóc.

Mẹ nói: “Nước mắt không dành cho ngày ra đi. Nước mắt dành cho ngày gặp mặt”. Mẹ nói vậy thôi chứ con biết tối đó mẹ sẽ khóc. Con nhớ ngày chị con đi lấy chồng, mẹ khóc cả một đêm.

Con đi học xa nhà, bố mẹ thỉnh thoảng gọi điện thoại cho con. Hôm đó, mẹ gọi điện cho con vào buổi trưa nói: “Hôm nay sinh nhật con đấy, con có mời các bạn không?”. Con bắt đầu nghẹn ngào: “Con... thèm... cơm… nếp mẹ nấu…!”. Mẹ khóc, bố cũng sụt sùi bên ống nghe.

Khi con học năm thứ 4, mẹ hỏi con chuyện tình cảm. Con nói con chưa để ý tới, mẹ nói con giống mẹ ngày xưa. Rồi lần đầu tiên mẹ kể con nghe chuyện tình cảm của mẹ ngày trẻ. Cuối cùng mẹ nói: “Ngày đó, mọi người yêu nhau trong sáng lắm con ạ!”. Con hiểu mẹ muốn dạy con điều gì từ câu chuyện ấy!

Tiếng sóng biển ầm ào đã kéo con ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Đâu đó trong lòng con vẫn vang vang câu hát … còn mẹ để lòng vui sướng hơn… Hơn 20 năm qua, con chưa dành tặng mẹ một món quà hay một bông hoa. Mùa Vu Lan này con khôn lớn lên nhiều nhưng với mẹ, con vẫn là một đứa trẻ. Con vẫn muốn chạy ùa về bên mẹ để được mẹ âu yếm, dỗ dành.

Một mùa Vu Lan nữa lại về, con không về với mẹ vì cùng đồng đội bảo vệ biển, đảo thân yêu nhưng con tin mẹ biết rõ chúng con yêu mẹ nhất đời. Vì chỉ có tình yêu mới cảm nhận được những gì thuộc về tình yêu, phải không mẹ?

Quang Vũ

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về baohaiquandientu1@gmail.com