thứ bảy, 21/2/2026 |Liên hệ
Logo
Logo
Báo InTruyền Hình Hải Quân
  • Chính trị
    • Tin tức - Sự kiện
    • Bộ đội Cụ Hồ
    • Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng
    • Tiến tới Đại hội XIV của Đảng
  • Quốc phòng - An ninh
    • Quân sự - Quốc phòng
    • Hải quân chính quy, hiện đại
    • An ninh biển đảo
    • 80 năm tổng tuyển cử bầu Quốc hội Việt Nam
  • Vì chủ quyền biển, đảo
    • Điểm tựa ngư dân vươn khơi bám biển
    • Chung sức bảo vệ chủ quyền biển đảo
  • Kinh tế - Xã hội
    • Tin tức - Sự kiện
    • Kinh tế - Quốc phòng biển đảo
    • Từ đất liền đến hải đảo
  • Đối ngoại
    • Đối ngoại quốc phòng
    • Hải quân nước ngoài
  • Pháp luật
    • Tin tức-Văn bản pháp luật
    • Tìm hiểu luật biển
    • Câu chuyện pháp luật
  • Đa phương tiện
    • Longform
    • Infographics
    • Podcast
    • Phóng sự ảnh
    • Hải quân media
    • Short Video
  • Tâm tình lính biển
    • Những bông hoa biển
    • Hồi âm bạn đọc
    • Tâm tình lính biển
  • Nghiên cứu - Trao đổi
    • Giáo dục - Đào tạo
    • Khoa học công nghệ
    • Người đi biển cần biết
    • Chuyển đổi số
  • Văn hoá - Thể thao
    • Văn học - Nghệ thuật
    • Tin thể thao
    • Nụ cười lính biển
    • Biển đảo Việt Nam
  • Lịch sử Hải quân
    • Chính trị
      • Tin tức - Sự kiện
      • Bộ đội Cụ Hồ
      • Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng
      • Tiến tới Đại hội XIV của Đảng
    • Quốc phòng - An ninh
      • Quân sự - Quốc phòng
      • Hải quân chính quy, hiện đại
      • An ninh biển đảo
      • 80 năm tổng tuyển cử bầu Quốc hội Việt Nam
    • Vì chủ quyền biển, đảo
      • Điểm tựa ngư dân vươn khơi bám biển
      • Chung sức bảo vệ chủ quyền biển đảo
    • Kinh tế - Xã hội
      • Tin tức - Sự kiện
      • Kinh tế - Quốc phòng biển đảo
      • Từ đất liền đến hải đảo
    • Đối ngoại
      • Đối ngoại quốc phòng
      • Hải quân nước ngoài
    • Pháp luật
      • Tin tức-Văn bản pháp luật
      • Tìm hiểu luật biển
      • Câu chuyện pháp luật
    • Đa phương tiện
      • Longform
      • Infographics
      • Podcast
      • Phóng sự ảnh
      • Hải quân media
      • Short Video
    • Tâm tình lính biển
      • Những bông hoa biển
      • Hồi âm bạn đọc
      • Tâm tình lính biển
    • Nghiên cứu - Trao đổi
      • Giáo dục - Đào tạo
      • Khoa học công nghệ
      • Người đi biển cần biết
      • Chuyển đổi số
    • Văn hoá - Thể thao
      • Văn học - Nghệ thuật
      • Tin thể thao
      • Nụ cười lính biển
      • Biển đảo Việt Nam
    • Lịch sử Hải quân
      Logo
      Tổng biên tậpĐại tá CAO VĂN DÂN
      Phó tổng biên tậpThượng tá NGUYỄN TRỌNG THIẾT
      Giấy phép sốGiấy phép số: 288/GP-BTTTT ngày 10 - 06 - 2022
      Trụ sở chínhSố 3B, Trần Hưng Đạo, phường Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng
      Liên hệ069815562 - 02253747490 bhqdt@baohaiquanvietnam.vn
      Logo
      Tổng biên tậpĐại tá CAO VĂN DÂN
      Phó tổng biên tậpThượng tá NGUYỄN TRỌNG THIẾT
      Giấy phép sốGiấy phép số: 288/GP-BTTTT ngày 10 - 06 - 2022
      Trụ sở chínhSố 3B, Trần Hưng Đạo, phường Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng
      Liên hệ069815562 - 02253747490 bhqdt@baohaiquanvietnam.vn
      ZaloFacebookYoutube
      Văn học - Nghệ thuật|

      thứ bảy, ngày 21/2/2026 • 17:35

      |
      43
      Những bông hoa cẩm chướng của mẹ

      Những bông hoa cẩm chướng của mẹ

      Thấm thoắt ngày lễ của mẹ đã đến, trong lòng Phương cảm thấy vô cùng buồn bã. Mới 3 tháng trước, con trai của cô đã mất trong một vụ tai nạn. Ngày lễ của mẹ năm nay, cô sẽ chẳng còn nhận được những bông hoa cẩm chướng tươi tắn của con trai cô tặng nữa.

      Phương đi ra khỏi nhà, cô bước đi vô định trên đường. Ngang qua một cửa hàng bán hoa, cô rất muốn bước vào cửa hàng hoa để tự mua cho mình một bó cẩm chướng, nhưng rồi lưỡng lự một hồi, cô lại bước đi. Cô nghĩ, tự mình mua cho mình chẳng phải là tự lừa mình, dối người sao? Như vậy cũng chỉ làm cho cô càng thêm đau lòng, thương nhớ con trai hơn mà thôi.

      Phương cứ thế bước đi trong vô định, cô đi mãi, đi mãi cho tới tận trưa mới quay về nhà. Vừa về tới nhà không lâu, cô chợt nghe thấy tiếng chuông cửa reo vang. Phương bước ra mở cửa, cô giật mình khi nhìn thấy có một cô gái đứng trước nhà, trên tay cô là bó hoa cẩm chướng vô cùng đẹp. Phương vô cùng ngạc nhiên thốt lên: “Là hoa gửi cho cô sao?” Cô gái nhìn bó hoa rồi nói: “Thưa cô, đây là hoa cẩm chướng con trai cô gửi tặng cô ạ! Chúc cô có một ngày lễ của mẹ vui vẻ cô nhé!”. Nói đoạn, cô gái đưa bó hoa cho Phương.

      Những bông hoa cẩm chướng của mẹ

      Hoa cẩm chướng. Ảnh minh họa: hoahanoi.com.vn 

      Phương đón lấy bó cẩm chướng, niềm xúc động trào dâng trong lòng: “Vậy là cuối cùng mình cũng nhận được hoa cẩm chướng, lại còn là món quà của con trai tặng nữa!”

      Đóng cửa lại, Phương ôm bó hoa cẩm chướng, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài: “Trời ơi, con trai tôi còn đặt trước cả hoa cẩm chướng tặng mẹ nữa!”.

      Nhưng rồi bỗng nhiên Phương thấy có gì đó không đúng lắm. Phương nghĩ: “Trước đây, mỗi lần đến ngày lễ của mẹ, con trai cô luôn tự tay mua hoa cẩm chướng về tặng mẹ. Lần này, sao con trai lại đặt trước hoa tặng mình nhỉ? Hơn nữa, con trai đã mất 3 tháng trước thì không thể đặt như thế được!”.

      Càng suy đoán, Phương càng cảm thấy mông lung, cô không thể nghĩ ra ai đã tặng những hoa cẩm chướng đẹp như thế cho mình.

      “Nếu không phải là con trai đặt hoa, vậy chẳng nhẽ có ai đã mượn danh con trai để đặt hoa sao?” Phương nghĩ chắc chắn không bao giờ là chồng cô. Chồng cô là một người sống “khô khan”, đến những ngày quan trọng như kỷ niệm ngày cưới hay ngày sinh nhật mà chồng cô còn không nhớ chứ huống hồ gì là ngày lễ của mẹ. Phương thở dài, cô chợt tiếc nuối vì vừa rồi không hỏi rõ cô gái mang hoa đến xem sự tình là như thế nào, nhỡ đâu cô gái biết đầu đuôi câu chuyện thì sao.

      “Không biết sang năm còn nhận được hoa cẩm chướng của con trai không?”, trong lòng Phương tràn ngập hy vọng, chờ đợi.

      Một năm thấm thoắt trôi qua, Phương mong chờ tới ngày lễ của mẹ và tận sâu trong lòng, cô vẫn mong chờ nhận được những bông cẩm chướng. Cô thầm đếm thời gian, mong từng ngày trôi qua thật nhanh. Trước đây, cô lúc nào cũng trách thời gian sao trôi nhanh quá, còn bây giờ cô lại chợt thấy thời gian trôi đi thật chậm chạp. Cô chỉ ước, giá như một năm chỉ có 100 ngày, hoặc chỉ có 10 ngày cũng được, như vậy chả mấy sẽ tới ngày lễ của mẹ.

      Món quà mùa xuân

      Dù buồn hay vui, thất vọng hay hy vọng, hạnh phúc hay đau khổ, thì mùa xuân, cứ đến! Đúng ngày, đúng tháng, đúng cả giờ, phút, giây. Đó là lúc Giao thừa, thờ...

      Thời gian “lê từng bước chân” thật chậm chạp, Phương cứ nóng lòng chờ đợi, cô cứ quanh quẩn với ý nghĩ không biết ngày lễ của mẹ năm nay có ai mang hoa cẩm chướng đến nữa không.

      Rồi ngày lễ của mẹ cũng đến. Mấy lần Phương nghe tiếng chuông cửa, cô vội vàng chạy ra nhưng bên ngoài không có ai, là khách của nhà hàng xóm. Biết bao lần, cô mở cửa ngó ra ngoài, cô cũng nhìn thấy cô gái mang hoa đến nhưng họ đều mang đến nhà khác chứ không phải mang cho cô. Phương chưa bao giờ cảm thấy nóng lòng như thế, cô bồn chồn đứng ngồi không yên.

      Chờ đến trưa, Phương bắt đầu cảm thấy thất vọng, cô nghĩ chắc giờ này chẳng còn ai mang hoa đến cho cô nữa rồi. Phương ngồi thất thần, khóe mắt ngấn lệ. Trong lòng cô, có một nỗi nhớ con trai da diết.

      Bỗng chợt tiếng chuông cửa reo vang, Phương chạy vội ra mở cửa. Trước cửa, là một cô gái với vài bó hoa trên tay, trong đó có một bó hoa cẩm chướng rất đẹp. Phương không giấu nổi sự vui mừng, vội vàng hỏi cô gái: “Có hoa của cô không cháu?” “Có cô ạ, có hoa cẩm chướng con trai gửi cho cô đây ạ! Cậu ấy chúc cô có một ngày lễ của mẹ thật là vui vẻ!”, nói đoạn, cô gái đưa cho Phương bó hoa cẩm chướng.

      Phương đón lấy bó hoa, cười trong hạnh phúc: “Ơn trời, vậy là cô lại nhận được hoa cẩm chướng rồi!” Lần này, Phương không quên hỏi cô bé đưa hoa: “Cháu có biết ai tặng bó hoa này cho cô không? Cô biết chắc chắn không phải là con trai cô tặng đâu cháu à!”.

      Cô gái đưa hoa cảm thấy vô cùng ngạc nhiên: “Ô, lẽ nào bó hoa này không phải con trai cô tặng cô ạ?” Phương mắt ngấn lệ nói với cô gái: “Con trai cô đã mất hơn một năm nay rồi cháu ạ!”.

      Cô gái đưa hoa giọng trùng xuống, cô liền gợi ý cho Phương hãy trực tiếp đến hỏi ông chủ tiệm hoa xem sao, có thể ông chủ sẽ rất rõ ai là người đã đặt hoa cẩm chướng. Sau đó, cô gái nói tên tiệm hoa cho Phương. Hóa ra, đó là tiệm hoa của ông Vĩ, cô cũng từng biết tiệm hoa của ông.

      Không thể đợi chờ thêm, Phương đặt bó hoa lên bàn rồi vội tìm đến tiệm hoa của ông Vĩ. Lúc này ông Vĩ đang rất bận với những bó hoa cho ngày lễ của mẹ. Nhìn thấy Phương bước vào, ông Vĩ liền hỏi: “Cô Phương, cô có việc gì à?”. Phương nói với ông Vĩ là cô nhận được bó hoa cẩm chướng của con trai cô đặt tặng cô từ tiệm hoa của ông. Rồi cô bảo với ông Vĩ là đó không thể là hoa của con trai cô tặng được, vì con trai cô đã mất. Việc con trai cô đặt trước hoa để tặng cô cũng khó xảy ra bởi mỗi dịp tới ngày lễ của mẹ, con trai cô sẽ là người mua hoa và trực tiếp mang tặng cho cô. Cô muốn ông Vĩ nói cho cô biết sự thật về bó hoa cẩm chướng cô đã nhận được hôm nay.

      Lúc đầu, ông Vĩ không muốn nói, nhưng nhìn thấy vẻ mặt buồn khổ của Phương, ông cũng không nỡ cứ giấu mãi sự thật. Ông kể cho Phương nghe về những bó hoa cẩm chướng và người đã đặt những bó hoa cẩm chướng. Hóa ra, những bó hoa cẩm chướng tươi tắn mà cô nhận được trong dịp lễ của mẹ kể từ khi con trai cô mất chính là do mẹ của cô đặt tặng cho cô.

      Phương vô cùng ngỡ ngàng: “Là mẹ của tôi đặt hoa tặng tôi sao?”.

      Ông Vĩ trầm ngâm: “Đúng vậy, bà ấy nói con trai của cô không còn nữa, chắc chắn ngày lễ của mẹ cô sẽ không còn nhận được hoa cẩm chướng của con trai tặng nữa, như vậy mỗi dịp ngày lễ của mẹ đến chắc chắn cô sẽ cảm thấy rất buồn và đau lòng. Vì thế, bà đã mượn tên con trai cô để đặt hoa cẩm chướng tặng cô. Không chỉ đặt một vài năm, mà mẹ cô đã đặt liền 40 năm liên tục!”

      “Đặt 40 năm liên tục?” Phương vô cùng kinh ngạc, cô không thể tin được những gì cô đang nghe thấy! Ông Vĩ vào tìm cuốn hóa đơn ghi đơn hàng rồi chỉ cho Phương xem. “Trời ơi, đúng thật rồi, mẹ đã đặt hoa cẩm chướng để tặng cho cô và đặt liên tục 40 năm!”, Phương thốt lên.

      40 năm, thật là một thời gian quá dài! Lúc đó, cô cũng già rồi, còn mẹ cô, có thể đã về với miền cực lạc. Vậy mà mẹ đã không nghĩ đến mình, chỉ nghĩ đến những cảm xúc vui buồn của con. Trong cuốn sổ của ông Vĩ còn ghi rõ tên người gửi là tên con trai cô, sẽ tặng vào mỗi dịp ngày lễ của mẹ hằng năm với lời chúc cô luôn vui vẻ, hạnh phúc.

      “Mẹ…!”. Những giọt nước mắt lăn dài trên má Phương tự bao giờ. Những giọt nước mắt của hạnh phúc và niềm xót thương, biết ơn mẹ xen lẫn sự trách móc đối với bản thân mình. Mẹ đã luôn nghĩ cho cô, lo sợ cô sẽ buồn nên đã đặt hoa tặng cho cô trong thời gian dài như thế. Cô chợt nhận ra, cô chưa từng tặng mẹ những bó hoa cẩm chướng đẹp như thế vào ngày lễ của mẹ.

      Phương vội lau nước mắt, cô nói với ông Vĩ: “Chọn cho tôi một bó hoa cẩm chướng thật đẹp!”. Sau đó, Phương cầm bó hoa và đi thẳng về hướng nhà của mẹ cô!.

      Theo QĐND điện tử

      Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
      bhqdt@baohaiquanvietnam.vn

      Chia sẻ
      Zalo icon

      Tin đọc nhiều

      Liên kết website

      Tin liên quan