
HQ Online - Trong chuyến công tác gần đây ra quần đảo Trường Sa, tôi có dịp kể lại cho các phóng viên đồng hành nghe về “công thức tự giới thiệu” kinh điển của thế hệ 8X, 9X đời đầu: “Yêu văn nghệ, thích thể thao, ghét sự giả dối”. Câu nói ngắn gọn này, với vần điệu nhẹ nhàng, nghe vừa chuẩn mực vừa an toàn, đã trở thành slogan quen thuộc khắp nơi – từ những trang lưu bút học trò đầy mộng mơ đến những buổi giao lưu kết nghĩa sôi nổi của các tổ chức đoàn thể.
Đặc biệt, với những người lính đảo, những chiến sĩ “Bộ đội Cụ Hồ” thời đại mới, cụm từ “yêu văn nghệ” không chỉ là lời nói suông mà còn là minh chứng sống động cho phẩm chất đa năng, tâm hồn bay bổng, lạc quan yêu đời. Chính sự phong phú tinh thần ấy giúp họ không chỉ hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao mà còn cống hiến hết mình cho Tổ quốc giữa muôn trùng sóng gió.
Giữa mênh mông trùng khơi Trường Sa, nơi đầu sóng ngọn gió vỗ bờ như nhịp trống hào hùng của biển cả, không có sóng wifi hay internet quen thuộc, tôi tìm niềm vui giải trí bằng cách nghe offline bài hát “Núi Đôi” – dựa trên bài thơ cảm động của nhà thơ Vũ Cao. Tác phẩm kể về chuyện tình yêu tha thiết giữa chàng trai bộ đội và cô gái miền núi trong kháng chiến chống Pháp, với nỗi đau xót khi người con gái hy sinh để bảo vệ quê hương.


Các chiến sĩ trẻ trên Tàu 571 luyện tập văn nghệ chuẩn bị cho chương trình giao lưu với bộ đội và nhân dân trên đảo
Những hình ảnh giản dị như “đôi núi sừng sững” đã trở thành biểu tượng bất diệt cho tình yêu đôi lứa, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của dân tộc Việt Nam. Bài thơ không chỉ truyền cảm hứng cho nhiều ca khúc nhạc cách mạng mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay về những mất mát trong quá khứ. Và hôm nay, nối tiếp truyền thống cha anh, những người lính Hải quân Trường Sa vẫn vững vàng tay súng và giữ gìn trong tim những giai điệu dịu dàng, mộc mạc, ngọt ngào tựa vị mặn của muối biển.
Để chuẩn bị cho chương trình giao lưu văn nghệ giữa đoàn công tác và cán bộ, chiến sĩ trên các đảo, Đội văn nghệ xung kích Tàu 571 được thành lập nhanh chóng. Dù quỹ thời gian eo hẹp và điều kiện còn nhiều hạn chế, từ không gian chật hẹp đến thiết bị thô sơ, các thành viên vẫn lao vào luyện tập với tinh thần trách nhiệm cao và niềm say mê cháy bỏng. Mỗi tiết mục được trau chuốt tỉ mỉ, gửi gắm tình cảm chân thành của người lính đảo và những người làm báo chúng tôi.
Khi màn đêm buông xuống, sau những giờ tuần tra, trực canh căng thẳng nơi đầu sóng, sân Tàu 571 bỗng chốc biến thành một sân khấu đặc biệt giữa biển khơi bao la. Không ánh đèn màu rực rỡ, không dàn âm thanh chuyên nghiệp, chỉ có ánh trăng lấp lánh trên mặt nước, gió biển mơn man da thịt và tiếng đàn guitar mộc mạc hòa quyện cùng nhịp sóng vỗ đều đặn làm nền nhạc. Không gian giản dị ấy lại lung linh theo cách rất riêng – lung linh từ cảm xúc dạt dào và sự sẻ chia chân thành. Những giọng hát cất lên lúc rộn ràng sôi động, lúc da diết trầm buồn, mang theo hơi thở ấm áp của đất liền, của quê hương yêu dấu và tình đồng đội keo sơn. Có những bài ca quen thuộc từ dạ dày tuổi trẻ, có những giai điệu mộc mạc ngân nga từ trái tim chân chất, đủ khiến người nghe lặng đi trong xúc động sâu lắng. Tiếng hát ấy như cầu nối xóa nhòa khoảng cách địa lý, xua tan nỗi nhớ nhà da diết, tiếp thêm sức mạnh để mỗi chiến sĩ vững chãi hơn giữa biển trời Tổ quốc.
Chiến sĩ trẻ Minh Nhật, sinh ra ở miền Trung gió Lào cát trắng – vùng đất của những điệu ví dặm ngọt ngào say đắm lòng người. Ban ngày, anh là pháo thủ với tác phong nghiêm nghị, thao tác chuẩn xác từng giây. Đêm về, anh lặng lẽ ôm cây đàn guitar đã sờn cũ phím ngà. Minh Nhật cười hiền hậu khi kể mình chưa từng qua trường lớp âm nhạc chính quy, chỉ “nghe rồi hát theo, thích thì đàn”. Thế nhưng, mỗi lần anh cất giọng hát về biển đảo và người lính, cả boong tàu như ngừng thở lắng nghe. Giọng hát mộc mạc, không cầu kỳ kỹ thuật nhưng tràn đầy cảm xúc chân thành, khiến đồng đội trầm trồ thán phục. Có người còn đùa vui: “Nếu ở đất liền, chắc cậu đã tỏa sáng trong gameshow "Ca sĩ giấu mặt" rồi!.
Ở một góc tàu khác, chiến sĩ Đình Thuyết, người vốn trầm tính, ít nói, lại sở hữu chất giọng trầm ấm đầy nam tính hiếm có. Trong các buổi sinh hoạt văn hóa, anh thường ngồi lặng lẽ phía sau, nhường spotlight cho bạn bè. Chỉ khi bị mọi người “ép buộc”, giọng hát ấy mới vang lên, khiến ai nấy đều bất ngờ thán phục. Tiếng hát của Thuyết chắc chắn, dày dặn nội lực, ngân dài theo gió biển mặn mòi, hòa quyện nhịp sóng như đã gắn bó với trùng khơi từ thuở ấu thơ. Giữa không gian mênh mang biển đêm, giọng ca ấy càng thêm sâu lắng, gửi gắm những tâm tình khó nói thành lời của người lính đảo xa.

Tác giả giao lưu văn nghệ với lính đảo
Không chỉ các chiến sĩ, những thành viên đoàn công tác cũng nhiệt tình hòa mình. Nhà báo Hoàng Cường từ Tạp chí Điện tử Nhân lực và Nhân tài Việt tranh thủ giờ nghỉ hiếm hoi luyện tập ca khúc “Tình ca” – kiệt tác của nhạc sĩ Hoàng Việt (tên thật Lê Chí Trực, sáng tác năm 1957). Bài hát mang âm hưởng trữ tình mộc mạc, hòa quyện tình yêu đôi lứa với tình yêu quê hương đất nước trong bối cảnh đất nước chia cắt. Với anh, đây không chỉ là giai điệu mà còn là biểu tượng khát vọng sum họp, niềm tin vào ngày thống nhất. Giữa biển lộng gió, những ca từ quen thuộc ấy như được tiếp thêm chiều sâu cảm xúc, chạm đến trái tim người nghe. Anh dành tặng chiến sĩ trẻ như lời gửi gắm: Đất liền vẫn luôn dõi theo, yêu thương, tiếp sức cho các anh vững vàng nơi tuyến đầu.
Những giọng hát đa dạng ấy cùng hòa quyện trong không gian chung, nơi âm nhạc thành sợi dây kết nối đất liền - biển đảo, người đi - người ở. Ở nơi chỉ tưởng chừng có sóng gió và nhiệm vụ, văn nghệ quần chúng trở thành nhu cầu tinh thần thiết yếu, là bộ phận quan trọng trong công tác tư tưởng: đảm bảo tính Đảng, khoa học, định hướng và đại chúng. Mỗi lời ca tiếng hát động viên sâu sắc – xua mệt mỏi sau huấn luyện, kết nối anh em từ mọi miền quê, nối đảo với hậu phương, tạo sức mạnh tổng hợp bảo vệ chủ quyền biển đảo.
Chuyến đi của chúng tôi đúng vào dịp Hà Nội rực rỡ cờ hoa thi đua chào Đại hội XIV Đảng. Quân dân đảo Song Tử Tây và Vùng 4 Hải quân hưởng ứng “Chiến dịch Quang Trung”, giúp dân khắc phục thiên tai, xây nhà kiên cố – thể hiện phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” thời mới.
Trường Sa có gió, sóng và những giọng ca chưa kịp đặt tên. Những “Ca sĩ giấu mặt” lặng lẽ cống hiến, phần thưởng là ánh mắt rạng rỡ đồng đội.
Trung Quân
(Còn nữa)
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về
bhqdt@baohaiquanvietnam.vn